Chuyến đi đến Dương gia này, không ngờ lại thất bại nhanh như vậy, nhưng mà bây giờ tôi cũng không thể rời đi được. Bởi vì từ nơi này đi đến trạm xe trong thành chỉ có một chuyến buổi sáng, buổi chiều còn có một chuyến, nhưng lúc tôi tới đã muộn, bây giờ ngay cả chuyến xe buổi chiều cũng không bắt được, nói cách khác, đêm nay tôi phải ở lại đây.
Nhưng mà, Dương Thần không ở nhà, nhà cũng khóa cửa, tôi phải ở đâu đây? Nói như vậy, chẳng phải lại làm phí một ngày sao?
Tôi cau mày, theo bản năng lại nhảy vào sân nhà Dương Thần, vừa nhìn xung quanh, vừa nghĩ xem Dương Thần sẽ đi đến đâu, vừa nghĩ tôi nên đi đâu.
Vừa đi, ánh mắt tôi chợt dừng lại trên ổ khóa cửa, trong lòng tôi bỗng nhiên động một cái, hình như có gì đó không đúng.
Thử nghĩ, nhà ai khóa cửa, sẽ khóa từ bên trong chứ?
Trừ khi có người ở trong sân, hoặc ở nhà có lẽ sẽ làm như vậy, nhưng mà bây giờ nhà Dương Thần không có ai, nhà cũng khóa, hơn nữa cậu ta cũng đã đi ra ngoài. Nhưng lại khóa cửa ở bên trong, sau đó cậu ta leo tường ra ngoài, nếu như không phải cậu ta có bệnh, vậy thì đó chính là dụng ý của cậu ấy, hay nói cách khác, cậu ấy muốn biểu đạt một điều gì đó!
Khóa cửa từ bên trong, có ý nghĩa gì chứ?
Tôi nhìn chằm chằm vào ổ khóa kia rồi bắt đầu suy nghĩ. Nếu là một người bình thường mà nói, người đi ra ngoài sẽ khóa cửa từ bên ngoài. Người khác tới nhìn sẽ biết nhà này không có ai ở nhà, tự nhiên sẽ không đi vào. Như vậy Dương Thần khóa cửa từ bên trong, vậy có phải là không muốn bị người khác biết, cậu ta không có ở nhà sao?
Cậu ấy không muốn bị người khác biết, nhưng lại không muốn để cho người đi vào. Cho nên mới khóa cửa ở bên trong, nhưng mà tại sao cậu ấy lại làm như vậy?
Nghĩ lại, cậu ấy không khóa cửa ở bên ngoài, hẳn là ở trong thôn căn bản không ai tới thăm cậu ấy, cậu ấy không cần khóa cửa cho người khác nhìn thấy, mà lại khóa cửa từ bên trong, rất có thể, là vì muốn cho người khác leo tường đi vào sao.
Đây cũng là một ám chỉ của cậu ấy.
Vậy đối tượng được ám chỉ là… Tôi sao?
Tôi nghi ngờ quay đầu nhìn lại căn nhà này, nhưng tất cả mọi thứ đều như thường, không có cái gì lạ, nếu như cậu ấy có chuyện gì muốn nói với tôi, hẳn phải làm một ký hiệu mới đúng, ừ, nhất định là như vậy, tôi phải đi tìm kiểm thử xem.
Vì vậy tôi bắt đầu ôm hy vọng đi loanh quanh khắp sân, nhưng lúc nãy tôi cũng đã đi một vòng, lần này cũng không có phát hiện gì, thậm chí ngay cả thùng nước to trong sân, nhà vệ sinh, tôi cũng kiểm tra qua, chỉ thiếu điều lật hết gạch trên đất lên xem, nhưng vẫn không có phát hiện nào cả.
Điều này cũng thật kỳ quái, cuối cùng tôi đi một vòng trước cửa nhà chính, trong lòng tự hỏi, tên này tính chơi trò gì đây, muốn cùng tôi chơi giải đố sao? Hay là do tôi suy nghĩ nhiều, căn bản cậu ấy không muốn ám chỉ tôi điều gì, mà là do tôi suy nghĩ lung tung thôi?
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, trong lòng có vô số suy nghĩ. Bỗng nhiên, tôi cũng không biết linh cảm từ đâu tới, theo bản năng tôi tiến về phía trước một bước, cầm lấy cái ổ khóa đó, dùng sức kéo một cái.
Tôi xin thề, tôi chỉ đơn thuần là tùy hứng, chỉ là thấy cái ổ khóa kia khó chịu, nhưng mà tôi không ngờ, khi tôi kéo một cái, cái ổ khóa kia cứ như vậy “cạch” một tiếng, mở ra…
Tôi trợn tròn mắt, miệng cũng mở to ra, không thể tin được chuyện vừa xảy ra, tôi cúi đầu nhìn xuống tay, không sai, ổ khóa kia thật sự đã mở ra.
Tôi quạu, đây rõ ràng là có lòng thì không thành, mà không có lòng thì lại thành mà, hóa ra bí ẩn nằm ở chỗ này, căn bản là tiểu tử kia không có khóa cửa nhà, mà chỉ tạo ra cái khóa giả.
Không nói hai lời tôi liền mở cửa ra, nếu là cậu ta cố ý, vậy tôi sẽ không khách khí, hơn nữa tôi tin, nhất định cậu ấy còn để lại manh mối bên trong.
Ánh sáng bên trong phòng có chút tôi, tất cả mọi thứ vẫn như cũ, ở chính giữa vẫn là bàn thờ, bên trên treo di ảnh của Dương lão gia, bàn ghế sắp xếp đều rất gọn gàng, giường cũng rất sạch sẽ, giống như, mới có người quét dọn qua vậy.
Chuyện này có chút không bình thường, thậm chí trên bàn cũng không nhiễm một hạt bụi. Tôi mới nhớ tới lời của người hàng xóm đó vừa nói, rõ ràng anh ấy đã nói Dương Thần đã đi hơn một tháng rồi, nhưng bộ dáng hiện tại trong phòng này nhìn thế nào cũng thấy không giống như không có người sống một tháng rồi.
Tôi còn dám chắc, cho dù có người ở, cũng chưa chắc có thể gọn gàng như vậy, nếu để cho Tiểu Bạch ở đây… Đoán không chừng sẽ rất lộn xộn, bừa bộn, vậy đây rốt cuộc là…
Trong lòng tôi đang tràn đầy nghi ngờ, bỗng nhiên phòng bên cạnh có một loạt tiếng động lạ, tôi lập tức đề cao cảnh giác, đi đến bên kia nhìn, đồng thời thấp giọng hỏi:
- Ai ở đó? Tôi nhìn thấy rồi.
Thật ra tôi không nhìn thấy gì cả, mặc dù câu này đã được vô số người sử dụng, nhưng lúc này nó vẫn có tác dụng, dĩ nhiên cũng có thể nói người ta căn bản không nghe thấy tôi nói cái gì cả, bởi vì một lúc sau từ phòng bên cạnh đi ra, căn bản không phải là người.
Nhưng cũng không phải yêu ma, cũng không phải quỷ quái, nghiêm túc mà nói, đây cũng là một… Ừm, người rơm?
Hoặc là, người gỗ?
Tôi thề nếu bây giờ thấy quỷ tôi sẽ không thấy ngạc nhiên như vậy, nhưng bây giờ đi ra ngoại lại là một thứ như vậy, trên người nó cắm đầy rợm rạ, tứ chi được làm bằng gỗ và đầu được làm bằng gỗ. Nó cứ đong đưa, lắc lư, mặc dù các bước đi của nó không vững nhưng nó vẫn đi về phía tôi.
Thậm chí tôi còn thấy nó đang cầm một cái giẻ lau trong tay…
Tôi trợn tròn mắt, tôi thật sự vô cùng ngạc nhiên, dĩ nhiên, tôi hiểu Dương Thần quá rõ, nếu như đổi lại là người khác, cũng phải sợ hãi đến đứng hình, con mẹ nó cái này so với gặp quỷ còn kích thích hơn.
Một người gỗ cắm đầy rơm rạ trên người, trong một buổi chiều nắng, trong một căn phòng tối, cầm trong tay cái giẻ lau, đi về phía bạn, thử hỏi tâm trạng của bạn như thế nào?
Dù sao tôi cũng đứng im không nhúc nhích, nhưng mà tôi cũng không sợ, mà là bởi vì người gỗ bỗng nhiên mở miệng nói…
- Một, hai, ba… Một, hai, ba…
Miệng nó giống như đang đọc mật mã gì đó, thanh âm của nó giống như tiếng của Dương Thần vậy, hơn nữa, nhịp điệu và điệu bộ hoàn toàn giống nhau, cứ như vậy một hai ba một hai ba đi đến trước mặt tôi. Sau đó, nói với tôi một câu.
Trong một buổi chiều nắng, còn gì có thể đáng sợ hơn một người gỗ đi về phía bạn, không những đi về phía bạn mà còn nói chuyện với bạn nữa chứ?
Người gỗ mở miệng nói:
- Tên họ? !
Đây là một câu ngắn, có ý hỏi mà cũng như ra lệnh, người gỗ trước mặt trông vô cùng uy nghiêm, ngạo mạn đến không có giới hạn, tôi đành phải trả lời thành thật:
- Hàn Thanh Thiên.
Người gỗ lại hỏi:
- Giới tính?
Tôi thành thật trả lời:
- Tôi là nam.
Không nghĩ tới người gỗ lại hỏi một lần nữa:
- Giới tính?
Tôi suy nghĩ một chút, mới bừng tỉnh đoán ra, vì vậy nói:
- Nam.
Lúc này người gỗ không còn đặt câu hỏi nữa, nhưng bỗng nhiên nó lại mở to miệng ra, bên trong là một tấm gỗ ở trong cổ họng, tôi định thần lại, nhìn thấy một bức thư được đóng ở trên đó bằng đinh sắt.
Hoặc là nói, đó là một tờ giấy.
Tôi biết, người gỗ vừa nói là một ám hiệu, ám hiệu mà Dương Thần để lại cho tôi, chỉ cần tôi trả lời đúng, sẽ có thứ cho tôi xem, hơn nữa nhất định là để lại cho tôi.
Tôi gần như có thể chắc chắn rằng nếu lúc nãy tôi trả lời bừa bãi, có lẽ người gỗ đó sẽ động thủ với tôi, không nói cái khác, chỉ cần nó cầm cái giẻ lau kia chà tôi, tôi cũng không thể chịu nổi…
Tôi không nói hai lời, lập tức cầm lấy bức thư, ngay sau đó người gỗ liền ngậm miệng lại, bắt đầu cầm giẻ lau bàn, trong miệng còn vừa ngâm nga hát:
- Rửa nha rửa nha, tắm rửa, bé yêu nước không thể thiếu được, vẫy tay chào nha bắt tay nha, hẹn gặp lại…
Tôi choáng váng, cái mớ hỗn độn này là gì…
Chắc chắn là khi Dương Thần tạo ra người gỗ này thì đột ngột lười biếng, đưa chương trình linh tinh vào, cũng không biết cậu ấy làm sao làm như vậy nữa, ai, Lỗ Ban thiên thư thật quá thần kỳ, tục nhân như tôi không thể hiểu nổi, hay là đọc bức thư đi.
Tôi không để ý đến người gỗ kia nữa, vội vàng mở bức thư ra xem, chỉ thấy có mấy dòng đơn giản, nét chữ thì nguệch ngoạc, xem ra là khi viết rất vội vàng.
“Thiên ca, không kịp nói gặp lại sau, yếm thắng sư muốn động thủ lấy phương pháp bí mật bên trong sách Lỗ Ban, để mở pháp bảo thượng cổ luân hồi kính. Mặc dù không biết mục đích cuối cùng của họ là gì nhưng nếu pháp bảo này bị mở ra, thời gian sẽ bị nghịch chuyển, thiên hạ đảo lộn, nhân gian hỗn loạn. Em đã thăm dò được, để phá giải luân hồi kính, chỉ có chung quỳ cốt của gia tộc thiên sư mới có thể lấy được sức mạnh tối thượng của u minh, tụ tập được âm khí tới ngăn cản luân hồi kính mở ra. Mà nơi cuối cùng nó xuất hiện là ở bí cảnh Tam Thanh hồ cốc, nơi đó là nơi tu luyện của thần thượng cổ, linh khí dư thừa, Phúc Duyên Trai đã mong muốn từ lâu rồi, lần này thật sự muốn động thủ. Không nói nhiều được nữa, nếu như anh thấy bức thư này, làm ơn hãy vì chúng sinh, hãy chạy đến đó lập tức, không cần để ý đến tung tích của em, nếu như anh không thấy được bức thư này, vậy thì… Anh em chúng ta kiếp sau gặp lại vậy, ngày cuối cùng của thế giới…”
Tôi đọc bức thư này, nó viết tường tận về tất cả nguyên nhân hậu quả, đáng sợ hơn là nó còn ghi rõ thời gian và địa điểm của trận chiến cuối cùng. Tôi không biết làm sao cậu ấy có thể biết hết tất cả những chuyện này, nhưng mà tôi nhất định phải ngăn cản tất cả.
Tôi nắm chặt bức thư này trong tay, trong lòng thầm chủ, người anh em, tôi nhất định sẽ cứu cậu ra.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo